CÂU CHUYỆN THƯƠNG HIỆU VACHI

“Một câu chuyện tạo nên khát khao và động lực”

VaChi là gì? VaChi là tên viết tắt của Ông Nguyễn Văn Chí. Nhưng ông ấy là ai? Và tại sao tôi lấy tên ông làm tên thương hiệu công ty? Ông là một ông già neo đơn, sống ở lề đường nay là cổng chính của tòa án Quận Gò Vấp bây giờ. Tôi cũng không nhớ là đã chăm sóc ông từ khi nào. Tôi chỉ biết con trai bao nhiêu tuổi là ông mất bấy nhiêu năm. Vì khi tôi mang thai cậu nhỏ một tháng cũng là lúc ông ra đi. Vào một ngày kia, ông nói với tôi là “người ta đuổi không cho ở vỉa hè để lấy lại chỗ xây tòa án quận Gò Vấp”. Ông nói sẽ về vùng quê xa xôi để ở. Lúc đó, trái tim tôi như quặn thắt. Tôi ước gì có nhà cửa đàng hoàng một chút, tôi sẽ dành một chỗ để ông nghỉ ngơi. Nhưng… lúc ấy thì tôi không thể. Tôi đành tiễn ông lên đường, chỉ gửi ông một chút tiền nhỏ nhoi mà tôi có để làm lộ phí. Vui thay, ông đi một thời gian rồi lại về. Tôi lại được chăm sóc và lo lắng cho ông.

“ÔNG GIÀ ĐÓ CHẾT RỒI”. Câu nói của chồng tựa hồ như tiếng sét vang thẳng vào lồng ngực tôi. “Ông già đó chết rồi!”. Tôi không tin được. Tôi chạy ra thì không còn gì nữa cả. Nước mắt bỗng dưng giàn dụa trên mắt, trên má tôi. Họ đã đưa ông đi. Vì là người già neo đơn, nên tôi cũng chẳng biết họ đã đưa ông đi đâu nữa. Có người nói với tôi, người ta đã đưa ông lên Chùa; có người nói đã đưa ông đi Nhà thờ quận ở 3. Rồi tôi chạy ra Chùa gần nhà thì gặp ông ở đó, lạnh lẽo và cô độc. Nước mắt tôi vẫn không ngừng rơi. Tôi hôn lên bàn tay lạnh ngắt của ông lần cuối. Đó cũng là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi hôn lên tay người chết, lại không phải là ruột thịt của mình. Một cảm giác lạnh ngắc, cứng đơ … chạy thẳng vào trái tim tôi. Cái lạnh của sự nghèo đói và cô độc thật đáng sợ.

Khi người ta làm nghi thức tẩm liệm ông một cách cho có lệ, không một ai thương tiếc ông. Thầy Chùa cũng không muốn đọc kinh. Chỉ có tôi đứng khóc ngay góc của gian phòng. Nhưng rồi tôi chợt nhận ra và nhủ thầm với mình rằng “Ông cũng thật may mắn, không phải nằm liệt giường một thời gian rồi mới qua đời”. Nghĩ vậy, tôi không khóc nữa, tôi mừng cho ông.

Lúc ấy, những người thân của ông từ đâu xuất hiện. Thì ra, ông cũng có người thân. Ông có một người em trai, nhưng cũng nghèo. Vài người cháu cũng xúm vào lo hậu sự cho ông nhưng họ không có tiền. Mọi người xung quanh khu đó biết ông, biết tôi, vậy là tôi đến từng nhà mong nhận được sự chia sẻ của mọi người để có tiền trang trải đám tang cho ông. Tôi xin mang ông về để hương khói nhưng mọi người không cho, bảo nên để ông vào Chùa nghe tiếng kệ lời kinh.

Ngày tháng đã trôi qua, nhưng cảm giác, hình ảnh ngày đó vẫn còn đọng mãi trong lòng tôi. Tôi chăm sóc ông bao nhiêu lâu mà tôi chưa hề biết và cũng không hỏi ông tên gì. Với tôi, ông mạnh khỏe là tôi vui rồi. Khi người ta làm cáo phó tôi mới biết ông tên Nguyễn Văn Chí.

Ngày thành lập công ty, tôi đã lấy tên ông ấy để nhớ về ông, nhớ về sự ra đi của ông và làm động lực cho tôi. Công ty TNHH Tư Vấn Quốc Tế VaChi ra đời. Nhưng còn một lý do khác nữa, người mà tôi xem là thần tượng để phấn đấu, vươn lên cũng lại mang tên VacChi, một tỷ phú người Ý. Mọi chuyện, cứ như là duyên vậy!

Cho đến giờ tôi luôn cảm nhận được niềm hạnh phúc khi ta CHO ĐI điều gì đó trong cuộc đời này. Có lẽ thứ quý giá nhất nhưng cũng là thứ mà ai cũng có được, đó chính là TÌNH NGƯỜI, lại là thứ luôn cần cho tất cả. Tình người sẽ luôn mang đến cho chúng ta những giá trị tuyệt vời trong cuộc sống này. Mỗi ngày, tôi lại càng trân quý hơn thứ tình cảm ấy.

Vì thế, VaChi sẽ luôn hướng đến những mục đích sống sau:

1. Trích 1% doanh thu làm việc bác ái.

2. Hỗ trợ sinh viên thực tập để giúp họ vững tin với nghề.

3. Mang đến sự an tâm cho doanh nghiệp trong lĩnh vực Tài Chính – Thuế – Kế Toán, nhằm tối ưu hóa thời gian – gia tăng nguồn lực.